Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế giáng cơ nói về thời cuộc trên thế giới và dạy những người tu rán lo công phu thiền định.
Đàn cơ tại .....( vì Nhà Nước CSVN vô thần cấm nên không ghi rõ địa điểm) ngày N., giờ G.)
Ngọc
lịnh truyền ra trẻ tiếp thu.
Hoàng
ân ban thưởng kẻ chân tu.
Thượng
hình “Kim thể” khai thông Pháp.
Đế
Đạo trường tồn cả vạn Thu.
o o o
Xuân năm mới THẦY về với
trẻ,
Trẻ con ơi! bước lẹ theo
THẦY,
Thương con đưa cả
hai tay,
Dắt dìu thoát khỏi Đông Tây trận
nầy.
Cõi Đông phương chứa đầy tử
khí,
Còn phương Tây quản lý Kim
sa,
Chế thành vũ–khí
hằng hà,
Ra tài tiêu diệt, sơn hà còn
chi!
Khai trận chiến Triều Tiên
nổ trước,
Khiến Nam Hàn đảo ngược thế
cờ,
Chiến đấu theo đúng
Thiên–cơ,
Xóa tan ranh giới, cõi bờ chia
phân.
Nước bành trướng sống gần
Bình Nhưỡng,
Liền đem quân những tưởng
cứu nguy,
Ai ngờ Nhật–Mỹ kịp
thì,
Đánh vào Trung Cộng còn chi phố
phường.
Đảng Quốc Dân tìm đường
phục Quốc,
Đem hùng binh dành lại chủ
quyền.
Dân Tàu hưởng ứng
khắp miền,
Trả thù, cướp của nhiễu nhương
xóm làng.
Đất Trung–Hoa ngập tràn
xương máu,
Các chủng tộc tranh đấu
khắp cùng,
Mãn, Mông, Hồi,
Tạng, Hán Trung,
Hồng Kông, Đài Bắc tranh hùng
liên miên.
Thấy cảnh thế não phiền cho
thế,
Vì lợi quyền mưu kế đảo điên,
Chia thành bảy nước
tư riêng,
Xóa tan chính thể độc quyền hiếp
dân.
Con nào được Chơn Thần khai
mở.
Thì hãy lo tháo gỡ nạn đời,
Giúp cho Thánh Địa
an ngôi,
Việt–Nam độc lập chúa tôi trùng
phùng.
Con đã biết ngày cùng Thầy
đến,
Thánh hình THẦY xuất hiện
tại trần,
Khai nền “Minh
Đức Tân Dân”
Văn
minh Đại Đạo xa gần phổ thông.
o o o
Cao
Đài xướng lập Đại Đồng,
Làm cho rạng rỡ con Rồng,
cháu Tiên./.
NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ viết CAO
ÐÀI
Giáo Đạo Nam Phương
Giáo Đạo Nam Phương
Hỉ chư môn đệ, hỉ chư nhu.
Châu, nghe dạy:
Từ đây nòi giống chẳng chia ba,
Thầy hiệp các con lại một nhà.
Nam, Bắc cùng rồi ra ngoại quốc,
Chủ quyền Chơn đạo một mình Ta.
Thầy hiệp các con lại một nhà.
Nam, Bắc cùng rồi ra ngoại quốc,
Chủ quyền Chơn đạo một mình Ta.
Thánh
giáo
cơ
bút
lúc
Tý
thời ngày 18-8 Canh Tý /8-/10-/1960 tại Chùa
NGŨ PHỤNG KỲ SƠN
về
NGŨ PHỤNG KỲ SƠN
về
CHƯƠNG TRÌNH LONG HOA ĐẠI
HỘI
THI :
NHỊ
thập bát môn chuyển cửu trùng,
LANG
đài Phật pháp quảng bao dung,
HIỂN
lệnh Long Hội Hoa Thiên định,
THÁNH
Phật
Thần
Tiên độ kẻ trung.
Chào chư
thiên mạng đàn tiền
đẳng đẳng! CÓ KHƯƠNG THÁI CÔNG ngự bút! Tiểu Thánh
xin xuất ngoại, hộ cơ.
THĂNG.
TIẾP
ĐIỂN:
THI :
KHƯƠNG
ninh thạnh trị biết bao lần,
THÁI
lập thượng đời có đặc ân,
CÔNG
đức cho dày ra chiếm bảng,
GIÁNG
khai nguồn hạ Đại Phong Thần!
Lão
chào mừng chư thiên mạng!
Lão đến đây để phụ trách
cùng
ĐỨC DI LẠC PHẬT VƯƠNG thỉnh Phật
Tiên Thánh Thần đến chứng minh việc sắp đặt chương
trình
Long
Hoa
Đại Hội. Vậy chư thiên mạng cung
nghinh TAM-TRẤN, TAM GIÁO, cùng ĐỨC NGỌC HOÀNG
THƯỢNG ĐỀ lai lâm chiếu chỉ để chư
thiên mạng thọ ký, xem đó làm bước
tiến,
hầu thi hành nhiệm vụ của mình mà Chí
Tôn đó giao
phó. Lão chào chung
tất cả đàn
tiền! Lão kiếu!
-THĂNG.
TIẾP
ĐIỂN:
Thần
Tiên hội lại luận chương trình,
VIỄN
TRẤN THẦN OAI đến chứng minh! (Thăng)
NAM
HẢI QUAN ÂM tùng thính lịnh! (Thăng)
GIÁO TÔNG
THÁI BẠCH, ngã KIM TINH.
TAM
TRẤN mừng chung thiên mạng!
Khá
thành tâm cung nghinh
TAM
GIÁO lâm cơ chứng đàn .
THĂNG.
TIẾP
ĐI ỂN:
THI:
THÍCH
CA PHẬT TỔ giáng trần gian! (Thăng)
THÁI
THƯỢNG LÃO QUẤN đến chứng đàn!
(Thăng)
KHỐNG
THÁNH NHO TÔNG, ra chuyển thế;
Ban ân
đồ đệ, tiếp THIÊN HOÀNG!
(Thăng)
TIẾP
ĐIỂN:
HỔNG
QUÂN LÃO TỔ hóa phân trời! (Thăng)
KIM MẪU DIÊU
TRÌ
chứng kiến nơi! (Thăng)
Cha
cả linh hồn, THẦY, NGỌC Đế!
Ban ơn
lớn nhỏ khá nghe lời!
Thầy,
Cha linh hồn mừng mỗi con nam nữ có mặt!
Giờ này Thầy ly cung Bạch Ngọc đến
chứng lễ và ban chỉ cho DI-LẠC PHẬT-VƯƠNG
truyền lời việc Long Hoa Đại Hội,
để cho các con lấy đó nghiệm suy mà xét
đoán,
dò lần trên bước đường hành đạo.
Phần
phụ trách, Thầy đã có đặc ân
cho KHƯƠNG THÁI CÔNG. Vậy
các
con khá tuân
lịnh !
THI :
"DI
LẠC, THẦY GIAO LỊNH CHUỞNG
QUYỀN,
LONG
HOA
ĐẠI
HỘI THỈNH THẦN TIÊN;
TAY
CẦM
ẤN NGỌC, BAN VÀ THƯỞNG,
TAM GIÁO CÔNG
ĐỒNG, SẮC CHỈ TRUYỀN".
-THĂNG-
Tiếp
Điển:
THI :
DI vì
Thánh lịnh của Trời ban,
LẠC
hội công đồng tại thế gian;
PHẬT
luật y hành cho phải phép,
VƯƠNG
minh
trạch
đức mới phân
phàm.
BÀI :
Cuộc
tuần huờn khai thiên chí cực,
Nay
phục thỉ, phản lực qui nguyên;
Khiến
nên vạn loại nan tuyền,
Ngũ
châu
xáo
trộn, đảo điên trần
hồng.
Đại
quốc mạnh bất công luật pháp,
Tiểu
nhược nguy nan đáp hòa bình;
Phải
cam tâm chịu lụy mình,
Sớm
Tần, chiều Sở, thân hình ngẩn ngơ.
Do
tịch địa thiên cơ mới mở,
Lập
Tam Kỳ phản trở Thượng nguồn,
Lạc
loài đạo đức nhơn nhơn,
Tồn
sanh nguyên chưởng trong cơn mạt đời.
Tiền
khai đạo, Thầy Trời chuyển hóa,
Phân
Tam Giang, danh tá Cao Đài ;
Càn
Khôn Chúa Tể linh oai,
Độ đoàn con
dại. trần
ai khổ sầu.
Đưa
anh tài đứng đầu đạo đức,
Rước vĩ
nhân trí thức dung hòa;
Tôi
hiền
trung
hiếu nước nhà.
Lên
bờ
Tây Vức,
được
qua BĂC ĐÀI.
Lọ
trùng tựu kim
giai bái mạng,
Người
thiếu tu, độc đoán, chờ gần;
Nhơn
hiền, hiếu tử chầu sân,
Giúp
nền
Đạo cả
pháp tân Cao Đài.
CHÚNG
ĐỆ TỬ PHẬT NAY NGHE LỊNH:
SẮC
CHỈ TA PHỤNG LĨNH NGỌC HOÀNG;
CẦM
CÂN THƯỞNG PHẠT TRẦN
GIAN,
TRƯỚC
LO TRỊ-ĐẠO, SAU TOAN TRỊ ĐỜI
!
LÝ
DO, Ta để lời tuyên bố:
Lập
chương trình ức độ Long Hoa;
Khổ lao
Tiên Phật hằng hà,
Cồn
dâu hóa bể, luật đà đổi thay!
ĐẠO
TỶ SỐ KHÔNG NGOÀI BA SÁU,
ĐỜI
HAI NGÀN TUYÊN CÁO CŨNG TRONG!
LONG
HOA KHAI DIỄN ĐẠI
ĐÔNG,
NẠN
TAI NGƯỜI THẾ KHẮP
TRONG TUẦN HOÀN.
Thu
thâu cảnh, Đông tàn để lại,
Xuân
không già há phải hoa râm;
Lần tay
tính lại mấy năm,
Thiên
sanh
Tý, ngoại canh nhựt thời.
Đừng
ngại biếm lãng lơi tấc dạ,
Chớ
khoe khoang trồng đá dời sông;
Trời
Nam phụng kiến ngô đồng,
Đất
vàng
hạc gáy, cá
rồng phi thiên.
Đời
danh lợi, uy quyền chen chúc,
Đạo
không ngoài lúc thúc chạy theo;
Bên
lề đường cái thông reo,
Bóng
huỳnh
thấp
thoáng núi đèo biển sông.
Cảnh
hùng vĩ não lòng
nhân loại,
Tiếng
ó reo bên bãi tha ma;
Lời
than này cửa, nọ nhà,
Giấc
mơ
tỉnh
dậy, trời đà quá trưa.
Cày
sao còn, NGHIÊU chưa đủ lối,
Cuốc
Nguyệt đài, THUẤN vội thôi đi;
THẠCH
SÙNG danh lợi còn gì?
NHAN
UYÊN
bầu
nước có chi nhọc nhằn?
Lấy
chuyện xa phân trần tích cũ,
Đem
việc này nhắn nhủ cho đời;
Người
nay sao lại lỗi thời,
Đạo
không
ra
Đạo, mà Đời cũng
không?
Đời
mê ngủ hết mong lay động,
Đạo
mơ màng tiếng trống điểm sang;
Thu
qua rỉ rả, Đông tàn,
Đông
tàn thì cũng thương tang nỗi niềm.
Từ
bao lâu ẩn im giấc mộng,
Nay
làm sao đặng trọng đức hiền;
Còn
gì thống nhứt qui nguyên,
Còn
gì chi phái, ảo huyền hồi quê!
Đời
mong vọng đường về vật chất,
Đạo
không
cần,
Bạch Ngọc Ở
đâu?
Trót sa
chân khỏi nhịp cầu,
Gọi
rằng
qua vịnh,
gọi đâu bến bờ?
Không
hay biết thời cơ huyên náo,
Thì
cho rằng phép Đạo chẳng linh;
Chư
nhu bởi thiếu đức tin,
Mò
lần đêm tối, bất bình lối đi!
Tý
canh nghiệp, huyền vi chuyển hướng
Tý mười
hai, thạnh vượng thái hòa;
Khí
lành ngắm nhã làm hoa,
Mười
hai Nhâm Tý còn xa dặm dài
!
Trong
hai ngàn, bảy hai thiên vận,
Ngoài
tám tư, ba tám ngoại canh;
Ngô
đồng phụng đậu sơ cành,
Cây
lau
đợi
tụyết, trổ sanh bông vàng.
Xa
tiếng vạc kêu vang đêm vắng,
Gần
nhôn nhao cò trắng quanh cầu;
Ó
vàng cá chọi diều hâu,
Trên
cành
cu
gáy, bồ câu rủ về.
Đường
dặm dài lối dê in dấu,
Bóng
trăng tà khuất giậu tre xanh;
Bao
nhiêu thời sự bất thành,
Bấy
nhiêu dâu bể tan tành còn chi?
Nơi
sơn đảnh còn gì ngọc đá,
Chốn
thung tòng hoa quả thiên minh;
Vài
hàng cao ẩn bút tình,
ĐỀ
THƠ TUYÊN BỐ CHƯƠNG TRÌNH LONG HOA:
"Phần
khai thông chung hòa tư
tưởng,
Nhắm
mục phiêu ấn tượng ghi vào;
Gìn
lòng đạo đức tương rau,
Lập
trường
bác ái được
vào thi khoa".
Đời
bình trị mới là chế giảm,
Mới
phân ra cửu phẩm, tam thừa;
Cái
dày, cái nhặt, cái tha,
Đạo
trong tỷ số chỉ chừa một thôi!
Mỗi
hướng lãnh dụng thời khả đắc,
Khá
vầy liên, tay bắt miệng hô;
Chung
nhau xây dựng tiền đồ,
Trên
nền
đạo
đức gấm tô hoa màu.
Một
lời nói, lúc nào cũng vậy,
SƠ
một
lời, tổn hại khuynh
nguy;
Long
Hoa đặc trách nhiệm kỳ,
Một
điều
thiên
lệch ắt thì phải
sai.
Nên
cẩn kỹ một hai chu đáo,
Xem
tận tường người Đạo thật thà;
Việc
gì họp lại năm ba,
Bàn
cho
cạn lý,
đem ra thực hành.
Trước
ma quỷ, vút nanh xiềng xích,
Rủi
lâm vào, mục đích chết thôi;
SỢ
trời hơn cả sợ người,
Trung
thành đạo đức, sáng tươi
nhơn thần.
Phần
HIỆP THIÊN ân cần ôn cố,
Bàn
thỉnh mời TỨ BỘ giáng đàn;
Phật
Tiên xuống chốn trần gian,
Long
Hoa Đại Hội chung đàng
diễn khai.
Vậy
chúng
đệ tử
nghiêm chỉnh đàn
tiền. CÓ TỨ ĐẠI BỘ CHÂU đến! Khá
cung
nghinh! Bần Tăng kiếu!
-THĂNG-
THI :
Tứ
Đại BỘ CHÂU đến tá cơ,
Giáng
lâm trần thế một đôi giờ;
Chương
trình đại sự ghi vài điểm,
Bút
ngọc
để lời
mượn phú
thơ.
Lão
chào mừng chư thiên mạng
đàn
tiền đẳng đẳng! Được phép
tọa thiền
nghe
Lão
khải giáo!
THI BÀI:
Ngồi
đàm luận chư huynh ĐÔNG,
BẮC,
Ánh
hào quang ngũ sắc chói ngời;
PHẬT
VƯƠNG DI LẠC đến nơi,
Bước
vào
vui
vẻ liền mời Ta đây.
Trời
trăng lặng, tiếng chày trong xóm,
Đất
tươi màu mấy khóm hương lan;
Sắc
vâng đại diện giáng đàn,
Rằng
ta: NAM THIỀM, HỒNG BÀNG là đây!
Lấy tay
tính: năm này cũng Tý,
Tý
mấy kỳ, thiên ý đã phân;
Tý
khai, Tý chuyển mấy lần,
Tý
canh
đã đến
hồng trần gian lung.
Tý
Nhâm đến, quanh vùng thế giới,
Đặng an
lành, lạc thế âu ca;
Chim
linh đậu trước thềm nhà,
Là
điềm
đại
họa, Long Hoa diễn trường.
Ta
nhận thấy vô phương cứu cánh,
Tý
bao
giờ bóng
ảnh sai đâu?
Gượng
vui cười đặng cho sầu,
Buộc lòng đến
chứng, thốt câu
ngỡ ngàng!
PHẢI
CHỨNG CẢNH TRẦN GIAN THẢM KHỐC,
NHỚ
KHI PHÂN TRỜI ĐẤT ĐẾN GIỜ;
CHƯA
HỀ NÁO NHIỆT THIÊN CƠ,
MÀ
NAY RÚNG ĐỘNG THẨN THỜ THÂM TÂM!
Một
thời gian ba năm lặng lẽ,
Liên
miên trường buồn tẻ vắng tanh;
ĐÓ
là ngày Đạo đã thành,
Thành
ngày
tận
thế, nhơn sanh khổ lòng.
Tay hướng
Đạo Thiên phong Chức sắc,
Bệnh
trầm
kha
nghèo ngặt, thuốc chi?
Linh
đơn có những thứ gì?
Nằm
trên đống thuốc phải thì chịu đau
Lời
ngụ ý, hiểu sao tự xét,
Máy
thiên cơ lậu thiệt khó lòng;
Lượng
mình đảm nhiệm Thiên phong,
THIÊN
VƯƠNG đến dự, giã trong đàn tiền
!
THĂNG-
TIẾP
ĐIẺN:
TIẾP BÀI:
Ngã:
THIÊN TƯỚNG giáng miền trần thế,
Chào chư
hiền, tịnh để nghe qua!
Đặng
thơ DI LẠC thỉnh mà,
Mời
Ta
phê
chuẩn Long Hoa chương trình.
Để
một chữ, động tình sanh chúng,
Ghi
một lời, bóp bụng nghe theo;
Éo le
máy tạo ngặt nghèo,
Than
ôi, họa phớc đều theo
hành
tàng!
Tý
canh nghiệp, muôn ngàn khổ não,
Đến Giáp
thìn
cơn bão lòng đau;
Phan
vương, Nguyễn tái, Trần giao, (Phan Khắc Sửu, )
Thìn
thăng,
Tý
xuất, tiêu hao vạn loài.
Người ăn
muối, kẻ thời khát nước,
Nghĩ
buồn cười, mưu chước lung tung;
Ai
rằng ta cũng anh hùng,
Khoe
khoang
chánh
nghĩa, tận trung giống nòi.
Hùm
ngồi chuồng chờ coi thịt lại,
Tận
vào mồm mới nhảy tưng tưng;
Chẳng
may gặp choảng beo rừng,
VỚ
ngang bị táp, nhảy tưng chạy
đùa.
Beo
đắc thế hục hùa theo dính,
Hùm
bao
giờ
chịu nhịn hay sao?
Đôi
bên đều trổ tài cao,
Cả
hai lòi ruột, chẳng nào còn nguyên!
Một
dãy núi, một chuồng trong ổ,
Kiếp
thúủ cầm quái gỡ biết chi ?
Người
sao cũng tánh la thì,
Hết
đời beo cọp, còn gì lố lăng!
Nhựt,
nguyệt, tinh, ba lằn sanh khí,
Nguyệt
tịnh động đêm ví có nhau;
Sáng
trăng thì chẳng có sao,
Sao
nhiều
đêm
tối, trăng nào còn đâu?
Động
sanh khí trong bầu trời đất,
Quyết
liệt vì tính chất hùng thiêng;
Làm
cho quả đất chinh nghiêng,
Thần
hao,
tinh
kiệt, khí riêng lạnh lùng.
Luận
thiên
cơ
nghiệm
cùng
thân
thế,
CÓ
phải
đời
tận
thế hay không?
Tới
đây vừa mãn điển đồng,
Ta
rồi phân sự ghi trong chương trình.
THĂNG-
TIẾP
ĐIẺN:
TIẾP
BÀI:
Đang
luận xét nhân tình bi đát,
Đặng
phúc thơ DI LẠC đến liền;
Ta là
đại diện Táng Tiên,
Ngã:
TÂY PHƯƠNG SÓC giáng miền trần gian!
Chào
thiên ân trung đàn
nghiêm chình!
Được
tọa thiền, an tịnh nghe phân !
Lệ
rơi từng giọt thương trần,
Đề
thơ chứng kiến hồng trần gian nan.
Lần tay
bấm từng trang thế kỷ,
Đặt tay
nằm suy nghĩ ngổn ngang;
Than
ôi máy tạo hành tàng,
Bánh xe
luân chuyển trần hoàn đổi thay.
Rồng
uốn quanh đầu quay đất BẮC,
Mình
tại LÀO, đuôi vắt qua NAM;
Chân
đưa đất MIẾN thung CHÀM,
Kỳ
giương lộn
xuống THÁI LAN phi
đằng.
HẠ
UY DI bóng trăng vần vũ
Chốn
MÃ LAI tinh tú hiện ra;
Trời
chiều bóng ngã ác tà,
ĐÀI
LOAN
núi đá
phun ra tít mù.
THĂNG
LONG cảnh lu bù khói lửa,
Khách vi
vi rải họa trời âu;
Hiềm
vì đại lợi buổi đầu,
BÁ LINH tiếng
trống canh lầu
điểm sang.
Dù
muốn không bàng hoàng khốn khó,
BỈ
xâm rồi, phải có HÒA LAN;
Làm
cho khách tới lạc đàng,
LIÊN
cung GIA NÃ nào an cõi
lòng.
DIỄN
KHẮP
nơi
THIÊN LONG ĐỊA CHẤN,
CẢ
MUÔN
VÙNG
NHỮNG TRẬN CUỒNG PHONG;
GỚM
GHÊ NHỮNG LÚC THỦY HỒNG,
Chia
rành kim tuyến rẽ đồng BA TƯ.
Xong
nhiệm vụ, từ từ gát bút,
Đã
xong phần đôi phút luận bàn;
Giã
từ thiên mạng lưỡng ban,
Ta
về động nội tính toan sau này.
-THĂNG-
TIẾP
ĐI ẺN :
TIẾP BÀI:
Nhìn
Nam Bắc Đông Tây bốn hướng,
Ngó
xuống trần khí tượng xung thiên;
Lần tay
tính lại mấy niên,
Tính
coi
trần
thế dữ hiền ra sao?
Phút KHƯƠNG
THƯỢNG bước vào ra mắt, (
Khương Tử Nha - Ông Đạo Nhỏ tiên tri năm 1975: một
Thiếu tướng
QĐIV)
Rằng
có thơ DI LẠC gởi mời;
Nãy
giờ Lão đợi hết hơi,
Chờ
Tây
phơng
SÓC dứt lời ra sao?
Bần
Đạo đây: VƯƠNG NGAO LÃO TỔ,
Để
đôi lời cứu bổ chương trình;
Chư
hiền tịnh tọa tâm thành,
Tu
hành thì ít, giả danh thì nhiều!
CÓ ăn
chịu, đành tiêu diệt! đáng!,
Không ăn
thì
cũng máng họa tai.
Từ
xa kinh sách phô bày,
Dạy
đi
nhắc
lại, có ai đâu hành?
Ngao
ngán thay kỳ sanh nguyên tử,
Hòa
chất này đâu tự muôn đời ;
Ngũ
hành biến hóa mọi nơi,
Hành
tinh
điện
tử một thời chín ra.
Một
có chín, chín mà tám mốt,
Chín
mốt
là
tính rốt bao nhiêu?
Tử
đi sanh khắc một chiều,
Ngũ
hành
chính
chóng kinh tiêu diệt người.
BIẾN
HÓA Đây: THAY TRỜI CHẰNG ĐẶNG?
VÂNG LỊNH
TRỜI, LÃNH MẠNG KỲ BA;
Coi
chừng Canh Ngũ ướm ra,
Lôi
đình
chấn
động trồi ba quốc
hồn.
Chim
nhấp cánh bay dồn BẢY NÚI,
Cá
quạt đuôi mừng lội qua sông;
Cây
khô khỉ ngó thèm bần,
CỎ
rau nội
quạnh mong cần có đâu?
Chương
trình luận để vài câu,
Giã
từ đàn nội, Ta thâu điển lành!
-THĂNG-
TIẾP
ĐIỂN:
TIẾP BÀI:
Luận
về đại hội nhân sanh,
Đời
thay Đạo đổi, ngũ hành
chuyển luân.
Xuân
Giáp Thìn nửa mừng nửa khóc,
Năm
não sầu trách móc đệ huynh;
Gây
bao nhiêu chuyện bất bình,
Mang về tai họa
chống kình với nhau.
Hạ
tiếng ve gọi sầu tỉnh lại,
Đạo
phân trần phải trái chuyện xa;
Nước
đời trong lóng đục ngừa,
Mồi
ngon
lưỡi
bén cũng vừa lòng tham.
Ngoài
mười sáu phân đoàn vĩ tuyến, (17è)
Trong
Nam này uyển chuyển pháo xe;
HOÀNH
SƠN câu thúc nhiều bề,
Đoàn
ong
tấp
nập kéo về CHI LĂNG.
Nơi
điện thiên, cầm đăng khải trí,
Chốn
chương tòa suy nghĩ vẩn vơ;
Nước
non trong cảnh mịt mờ,
Ngày
sau
phó,
luận, hiện giờ gặp Ta.
Thu
phong thuỷ, sông Hà tràn tới,
Cảnh
mịt mù đi có vế không;
Thái
dương rọi trước phương Đông,
Đến
năm Quí Dậu, Lạc Hồng điểm may.
Gà eo
óc niên dài ngoại vắng,
Chó
lạc đường về đặng yên nơi ;
Heo
ra muôn cảnh rã rời,
Nước
dâng
tràn
khắp tơi bời dân Nam.
Chuột
ngoi ngóp tìm đàng ẩn tránh,
Trâu
quay về, tạm cảnh yên nơi;
Nhân
dân than khóc ngất người,
Tai
trời ách nước, ôi thôi khắp cùng
!
Lần tay
tính đồng chung ghi nhớ,
Giáp
Ngọ rồi, Tần SỞ chia hai;
Trên
đường lao lý dặm dài,
Ngày
đi
thảng lại
lạc loài nhân sanh.
Long
Hoa điểm đầu Canh Tý luận,
Bao
niên trường hoàng chủng uy danh;
Mời
hai lần chuyển ngũ hành,
ĐÔNG
ÂU, TÂY Á, tan tành còn đâu !
Thủy
hỏa phong hoàn câu chấn động,
Trãm
long xà nhứt thống phong cương;
Đến
năm Quí Dậu mới tường,
Ai
còn, ai mất,
ai thương chủng loài.
Qua
Kỷ Dậu, Phật ngài phán xét,
Còn
Thanh Phong, Minh Nguyệt bày khai;
Lần
lần chữ vạn bùng bay,
Trăng
sao mây án, đổi thay địa cầu ?
Nước
non nhuộm một màu xanh xám,
Núi
sông dài bao quản chi chi;
ĐẠO
KHAI ĐÃ ĐỦ TAM KỲ,
ĐEM
VE
MỘT MỐI
ĐẾ QUI CHỦNG LOÀI.
CHỦ
NHƠN ÔNG CAO ĐÀI PHÁN ĐOÁN,
Quỉ
thần hờn, người oán, than ôi !
Thiên
khuynh Tây Bắc phục hồi,
Đông
Nam
thể
chất khuyết rồi lại
tan.
Lấp
BIỀN THÁI qua làn Đông Á,
XÔ
THÀNH NAM vào ngả TÂY PHI;
Bàn tay
Nam tộc có gì?
Chuyển
người
ngoại
tộc tới qui
HÁN THÀNH.
Mượn ngũ
châu nhựt hành nguyệt hãng,
Dụng
cán cân nền tảng ĐÔNG ÂU;
Trả
vay chung thỉ đáo đầu,
ĐẠI
TÂY
DƯƠNG
chuyển, ĐÔNG ÂU điêu tàn.(Atomic bomb
- Third World War - Virus - Radio-activity)
ẤN,
MÃ, MIỀN, tiếng than ai thấu,
NAM
HÀN cùng MÃ TẤU, KIM Môn; (South + Nord
Korea + Taiwan)
TỨ
XUYÊN SÓNG đã dập dồn, (Biểu tình + đập thủy điện vỡ
=>Quảng
Đông+Quảng Tây =>Đại hồng thủy)
LIÊN
BANG
xáo
trộn nó dồn TƯ KHOA. (Gorbarchev
=>
Liên-xô
=> Nga + các nước Trrung Á độc lập)
HIẼP
CHỦNG QUỐC, thành HOA THỊNH ĐỒN,
(
Finance crisis + 13 người dấu tên = 3 gia đình in dollar
=>$US)
Phẫn
uất lòng, hỗn độn khóc than;
KHÔNG
KHOE GIÀU CÓ BẠC VÀNG,
MỘT
CÂN BẠC ĐỒI MỘT TRÀNG CÂN RAU !
Xà
hãm tĩnh lọt vào trong lưới,
Quyết
liệt rồi thế giới điêu tàn;
Tam nguơn
xây chuyển tuần hoàn,
Dù
không dù muốn, họa tràn cũng chung!
($US
+
€ + Dân tệ => bão mặt trời => Photon = Planet X )
Năm
tháng ngày lao lung từng
khúc,
Không
thời gian một phút yên đâu;
Đao
binh sóng dậy buổi đầu,
Bảy
năm
bước
một đâu đâu
cũng đều.
Hết
chủúnghĩa danh nêu cùng khắp,
Tới
khoa tranh chủng tộc dấy tràn;
Lập
thành trận địa nát tan,
Tai
nguy
khí
độc chiến tràng thi nhau.
NẠN
NGUYÊN Tử TIÊU HAO NĂM SÁU,
TAI
HỌA TRỜI HUYÊN NÁO HAI BA;
CỘNG
ĐI ĐẾM LẠI RÕ Mà,
MUỜI
HAO TÁM CHÍN MỚI RA THÁI BÌNH
!
Để
cứu vãn tình hình nhân loại,
Lấy
một phần lập lại đời sau;
Cao
Đài chọn giống Nam giao;
Nguyên
linh
bày bố Đạo
Cao trận đồ.
Cửa
sanh ly bước vô BÁT QUÁI,
MỞ
ĐỔ THIÊN trấn tại HÀ TIÊN;
CỬU
LONG môn huyệt hậu miền,
TRUNG
GIANG, CỬU KHÚC nối liền khảm khai.
Thất
thập địa BỒNG LAI khôn trấn,
Chỗ
Thần Tiên lược trận xuất binh;
TÂY
NINH tổ ấm gia đình,
Là
nơi
quốc hội
vạn linh luận bàn.
Trung
tâm BẠCH HỔ QUANG bày bố,
Cửa
tây cung HẮC HỔ huấn sanh;
CỬU
LONG phun thủy mây thành,
Trong
ngày thất dạ ngũ
hành bình
yên. (không có
điện + mây mù => 7
ngày đen tối)
Phân
phàm Thánh, Ca tràng tuyển lựa,
Khúc
Bảo Giang, tôi chúa vui mừng;
Bửu
tòa Thạnh thế Trung hưng,
THÁP
MƯỜI
hoa
lệ, đổi rừng AN
GIANG.
ĐÔNG
THÁP bỗông thở than lệ đổ,
Đất
ĐỊNH TƯỜNG dời chỗ đổi sông;
Một
giờ địa chấn lôi phong,
SÀI
THÀNH, HÀ NỘI, HẢI PHÒNG còn chi !
Mười
hai năm, vật gì cũng đổi,
Đất
PHÙ TANG rung dội rên la; ( Japa => earth quake)
Sóng
tràn địa lục TRUNG HOA,
(Tsunami 2 +
taifun + đập thủy điện vỡ)
ĐÀI
SƠN
núi đá
phun ra ngất ngời.
Chớ
hấp tấp vội cười đây đó,
Than
một lời lệ đổ thâm bâu;
ĐỒI
THAY TRỌN QUẢ ĐỊA CẦU, (trái đất đổi trục + lục địa
chìm +
biển trồi lên)
CAO ĐÀI, DUY
VẬT, ĐÁO ĐẰU
MỚI HAY!
Cứ
mãi miết đua tài kình chống,
Vẫn
hoài hoài nuôi mộng đấu tranh;
Lớn
xúi giục, nhỏ tán thành,
Đấu
tranh
ai
hưởng, chỉ rành đây
coi?
Đường
tên đạn dường thoi sanh tử,
CÓ
mấy
đời
hung dữ vẹn
toàn? (TT Tunisie bị dân biểu tình
rượt chạy
trốn)
Thì
ra
cướp
trộm giàu
sang, (tỉ phú ở VN cướp đất của
dân, dân vác
búa chém)
Ai
đâu hiền đức lang thang
tội tù.
Đời
tàn
bạo,
bóng cu chóng mất,
Chơi
dao
thì
định chắc bị
dao;
Xưa
nay
chém
giết anh hào,
Vui
say súng đạn, ai nào toàn thây?
Hội
Thần Thánh Đông Tây Nam Bắc,
Tam
Giáo Tòa giở luật xét minh;
Dầu
cho dạ sắt lòng đinh,
Lệ
rơi dài vắn, động tình xiết bao!
Vì chơi
linh nhiều màu xinh xắn,
Lớp
thú cầm tu đặng hóa thân;
Oán
gây chuyện trước Phong Thần,
Kẻ
đôn người
đốc, kẻ
mầng người lo.
(mừng =mầng)
Luật
thiên định không cho huờn xác,
Lẫn
linh hồn thưởng phạt vong tồn;
Diệt
luôn một kiếp linh hồn,
Không
đày
không
đọa, bảo tồn cũng
không.
Đại
nguyên căn khó lòng cứu vãn,
Phạm
sát sanh là phạm Thiên điều;
TU
HÀNH ĐÃ CÓ MỤC PHIÊU,
KHÔNG THƯƠNG,
KHÔNG GHÉT, BẤY NHIÊU LÀ CÒN!
CHƯƠNG
TRÌNH điểm ngòi son khó nhọc,
Nhứ
định rồi thưởng phạt rõ ràng;
Người
sầu, quỉ khóc, thần than,
Trời
thay, đất diệt, thế gian tan tành!
PHẦ
THỨ NHẤT: Chiến tranh gây hấn,
Tức
bực rồi ĐẠI VẬN THỨ BA;
Chín
năm tan nát cửa nhà,
Họa
phân chủ nghĩa bất hòa gian hung.
Ngôi
thứ ba anh hùng trổ mặt,
PHÂN
THỨ NHÌ: TÍNH CHẤT DUY Tâm;
Chia
ra tôn giáo ba phần:
Tây
Phi, Bắc Ấn chiếm lần Đông Nam.
PHẦN
THỨ BA: ÔN HOÀNG vận chuyển,
Gió mưa
hòa sấm điện chớp giăng;
Lành
còn dữ mất chưa yên,
Long
kỳ cù rống liên miên ầm đùng,
PHÂN
THỨ T: ĐẤT RUNG NÚI NGÃ;
Bao
lâu đài đổ xả, thây phơi,
Chó
gà tiếng bặt đêm ngày,
Đường
không, nhà trống, chẳng ai một người
!
PHÂN
THỬ Năm: đổi trời thay đất,
CHUYỀN
NGŨ HÀNH THẤT NHẬT liên miên;
Công
đồng Phật Thánh Thần Tiên,
Tây
Phương
Cực
Lạc tại miền
trần gian.
PHẦN
THỨ SÁU: THIÊN HOÀNG trở lại,
Phân
Càn Khôn thế giới ra tư,
Thái
dương chánh Bắc lên từ
Thái
âm
luân chuyển đêm
như
ngày giờ.
PHÂN
THỨ BÀY: chia bờ ranh giới,
Lập
ĐỊA HOÀNG vạn đợi cỏ cây;
Bốn
mùa thời tiết Đông Tây,
Mưa
hòa
nắng
dịu, gió mây trong vàng.
PHẦN
THỨ TÁM: NHƠN HOÀNG trị thế,
Đạo
đức gìn luật lệ an bang;
Long
hoa đã hết lệ tràn,
Âu ca
lạc nghiệp bình an vui vầy!
THĂNG
-
TIẾP ĐIỂN:
DI về cao
thượng mật tâm thơ,
LẠC nẻo xa xăm
cách bến bờ;
PHẬT pháp
tà
quyền nên biến cải,
VƯƠNG
trong
thập ngoạt
đổi thiên cơ.
THI:
Vì việc
tà thần
mới đổi thay,
Làm cho đệ tử
phải ai hoài;
Bản đồ lậu sự
nên thâu
lại,
Tạm
một
thời gian,
Phật đáo lai.
THI BÀI
Nay Phật
Vương ban ơn đệ tử !
Tịnh
tọa thiền, ưu lự nghe phân
Phật
nay xuống chốn hồng trần,
Để lời chỉ bảo
thiên ân lo lường
Từ
tam miền, trung ương cũng thế,
Bảng
Huỳnh Đạo tạm bế thời gian;
Tà
ma lợi dụng đạo vàng,
Giả danh, giả
nghĩa, làm càn chẳng kiêng,
Lũ
yêu quỉ Thần Tiên chẳng kể,
Phải
tạm ngng quyền thế nhứt thời;
Chẳng
nên thố lộ cơ Trời,
Làm
cho
ma
quỉ
tiếng
đời
mỉa
mai.
Hạ
tấm bảng Thiên Khai Huỳnh Đạo,
Đợi
tới ngày Phật bảo hành hương;
Khuyên
đệ tử dạ chớ sờn,
Có
Ta
trị
thế
khải
đờn
thiền
minh.
Ngày
Thiên Khai Đạo Huỳnh trở lại,
Ấy là
ngày mở tại VĨNH LONG;
TÂN
HÒA Tự có sắc phong,
Là
cơ
Di
Lạc
đại
đồng
uyên
thâm.
Quỉ
xuất hiện miền Đông thành nội,
Để
phô bày cái dối giả danh;
Lợi
dụng Thiên Khai Đạo Huỳnh,
Cũng cơ bút
chuyển, huyền linh
Ngọc Hoàng,
Lòng
dục vọng nhân tài đô thị;
Tưởng
đâu rằng thiên ý bày khai;
Nào
ngờ lũ quỉ dụng oai,
Mượn danh Ngọc
Đế
mà bày
chuyện riêng;
Khổ
cho Đạo điều nghiên chẳng nổi,
Cứ
mãi mê tiếng gọi rền vang,
Lý
thuyết mê hoặc rõ ràng
Cũng
xưng
Thần
Thánh,
đạo
vàng khuếch trương.
Thương
nhân sanh không tường tận được,
Thà cam
đành ô thước khổ tâm;
Đừng
cho ma quỉ tính ngầm,
Bôi
lem
danh
nghĩa
tối
tăm
đạo
vàng.
Biết
THƯƠNG YÊU, GIAN NAN TÌM LẦY,
KHÔNG THƯÓNG YÊU, CẠM BẢY
SA HẦM.
Kêu
gào đã mấy mươi năm,
Tỉnh đi sanh
chúng, tự tầm phương
hay!
Tạm
đổi danh lòng này cũng khó,
Tùy thiên
cơ nhượng bộ quỉ ma,
Quỉ ma dụng lịnh Giáo Tòa.
Phái phân
hư
thiệt rõ mà trắng đen;
Ai trong
sạch luốc lem giá phẩm,
Bao niên
trường suy gẫm lại coi;
Tây
Phương trối giọng túc còi,
Thập bát nhị
ngoạt
nhựt coi lịnh
tràng
Phật
vâng sắc Ngọc Hoàng Thượng Đế,
Mỗi
việc chi thực tế có đây;
Éo
le ngày tháng đổi thay,
Khúc quanh Phật
đạo dở hay
nhiều bề
SƠ NHỨT NHỤT Phật phê cho
đúng,
NHÂM DẦN
NIÊN, TỨ NGOẠT phô bày;
NGỌ
THỜI, cơ bút diễn khai,
Giao
cho
Phật
tử
đặng
rày hành trang.
Vậy
đạo tâm tính toan từng bước,
Cứu xét rành mực thước
phái chi.
Trải
sang biết mấy thời kỳ,
Thể đạo Phật pháp
ẩn vi hành tàng,
Rồi
cũng phải lớp màn tạm bế,
Bởi
tà quyền cậy thế hành hung.
Cung
nghinh bửu tượng khó lòng,
Ngô Triều khủng
bố long đong tai nàn,
Đến
Giáp Thìn sắc ban trở lại,
Cậy
miền Đông vận tải lịnh truyền;
Củng
cố đường hướng thọ thiên;
Nam
thành,
Nguyễn
phải
điều
nghiên thi hành.
Lần
lần bước khúc quanh Phật đạo,
Khẩu
tịnh yên túc bảo hành bươn,
Thọ
mạng lịnh dạy đêm trường;
Dẫn
đường
tiến
bước
tầm
chương mà hành.
Cần
rèn luyện lòng lành sáng chói,
Cho nhơn sanh học hỏi giả chơn.
Tấm
lòng tự mỗi cá nhơn,
Là tay hướng
đạo thiệt hơn hiểu rành,
PHẬT
ĐỊNH TRƯỚC CHIẾN TRANH NÀO SÁI,
PHẠT
THẾ TRẦN, SÀNG SẢY CHÚNG SANH;
TUYỂN THÂU NHỮNG
KẺ TÂM THÀNH,
LÒNG CÒN
THIỆN
NGUYỆN, BIẾT HÀNH
THIỆN LƯƠNG.
CÓ
giặc ngoài biên cương chực sẵn,
Còn những phe phái đảng chờ
trong.
Cận
đây tháo lưới bẻ lồng,
Phóng
sanh
chim
cá
núi
sông
mọi
đàng.
Giặc
TRUNG HOA sắp sang, Đảng Cộng, '
Làm
nhiều điểu ảo vọng đầy vơi;
Loạn
ly diễn biến khắp nơi,
Giựt
giành
quyền
lợi
đoạt
thời ngôi cao.
Kìa XIÊM
LA tràn vào tranh cạnh;
NỌ
TẦN HOÀNG ỷ mạnh hành hung;
AN GIANG tỉnh ấy quá hung,
Tang thương biến
đổi đồng chung xóm làng.
Còn TÂY
ÂU mưu toan quỉ kế;
Gây nhiều điều khó thể
nói ra.
Xét
xem thời cuộc thiết tha,
Hiểm nguy nghèo
ngặt, hung đa, ít lành.
KẾ
ĐÂY THẤY THỊ THÀNH NGHIÊNG NGỬA,
KHẮP
HOÀN CẦU NGÒI LỬA BIẾN THIÊN;
MÁU
RƠI THỊT ĐỔ ĐẢO ĐIÊN,
GIỰT GIÀNH CẤU
XÉ
LIỀN LIỀN
ĐÓ ĐÂY.
SỔ
CHÂU ÂU Phương Tây đã dứt,
Còn HOA KỲ giành giựt chủ
quyền.
TÀU
cùng NHỰT BỔN tiếp liên;
ĂNG LÊ, ĐỨC QUỐC
vào miền VIỆT
NAM;
Binh nước
ngoài sẽ đem trợ chiến,
Còn
nội binh lập biến cơ huyền,
Đồng ra phát pháo ứng liền.
Đón
ngăn
PHIÊN
QUỐC,
CAO
MIÊN
dữ
dằn. (Kampuchea được Mỹ
trang bị M16, được Trung cộng xây nhà máy, hải cảng
qua đánh Việt nam
lượm vàng khối từ Thất Sơn nổ ra văng tứ phía)
Môn
đồ ôi ? đất
bằng sóng dậy;
Quá hung
tàn rõ bấy trắng đen, .
PHIÊN
TẦN oanh liệt chẳng hèn,
Nhưng rồi cũng
chịu, khó chen ngai rồng;
Do
luật định đại đồng khi trớc,
NAM
KỲ này khảo dượt chúng sanh;
MƯU
HAY, TRÍ GIỎI KHÓ THÀNH,
ĐỦ
TÀI,
HẠNH,
ĐỨC,
TÂM
THÀNH ỨNG CƠ.
Qua lớp màn cuộc cờ loạn rối.
Sẽ
luận bày tiếp nối khởi tuồng,
Môn
đồ tua khá lo lường,
Trong cơn nguy
ngặt,
Phật thường độ cho,
Nay
gặp lúc Kỳ Ba mạt hạ,
Cả hoàn cầu thủy hỏa khổ sầu.
Trả
vay vay trả đáo đầu;
Dễ nào
tránh khỏi
luật hầu công
minh;
Dân tà
quyền thình lình nổi dậy,
Theo Tây
phương ắt phải lạc lầm,
Nhơn sanh bởi tại giả tâm.
Chẳng thông thời
thế bị lầm
đó thôi,
Dân da đen thôi rồi mắc kế.
Muốn
đoạt thành ngôi đế Nam Bang,
Cũng
vì da trắng mưu toan;
Xúi gây
việc
quấy,
MIÊN tràn nghe theo;
Đó
là cơ họa gieo dân số,
Nay đúng kỳ tạo chỗ tâm truyền.
TẦN
HOÀNG nào rõ luật thiên,
Tin lời ANH, PHÁP
oan khiên dãi dầu,
Quân PHÁP
lại khởi đầu cuộc chiến,
Gần đây rồi diễn biến dẫy tràn.
Gian
nguy ác liệt khóc than,
Thảm thương cho
tỉnh AN GIANG
lụy phiền;
Rồi
cũng bởi lúa tiền trì kéo;
Mà phải vương chết héo
chết khô.
TẦN
BANG là đứa mọi nô;
(Khmer =>Pon-Pot là mọi nô của Mao =>tàn
sát dân nó)
Hành trình
tận
sát
hồ đồ ghê thay;
Kế
đây rồi trong ngoài đều loạn;
Có
phải đâu một nạn giặc Tần,
SÀI
GÒN, GIA ĐỊNH CHÉM ĐÂM,
TAN TÀNH VẬT
CHẤT,
NÃO
NẦN LĂM THAY?
Đảng
Dân Chủ chịu rày thảm khốc,
Đúng
kỳ rồi, phút chốc rã rời,
Làm
chi nên việc nghịch trời;
Khuấy dân hại
nước, nhiễu đời
thử xem !
Các đạo binh ngoài đem lập kế.
Sẽ
kéo vào phế đế, đoạt ngôi,
Gây
nên nhơn loại nạn nhồi,
Giống
giồng
giành
giựt,
chết
thôi
chật
đàng.
Các tôn
giáo mưu toan đế chủ, (Tôn giáo => quốc doanh)
Nhưng
giả tuồng nhiệm vụ phô trương;
Nào
hay ngựa ẩn đờng truông,
Phật
Vương
cứu
thế
khởi
tuồng Long Hoa.
Chừng
khi gặp được gà sắc đỏ,
Ắt rạng
điềm tỏ rõ ngũ châu,
Nhà
Nam bá chủ gồm thâu,
Minh
Hoàng
xuất
hiện,
đâu
đâu phục tùng.
Vậy từ
đây trở đi còn nhiều cơ khảo thí.
Trải qua những giai đoạn Đạo chuyển,
phần
đông
chư
môn sanh cho
thế là tai họa khổ hình, rồi trách đất giận trời,
nói Thần Thánh chẳng linh
để cho bị hại. Nào ngờ đó là trường
thi đấu sức,
là lò
tạo giồi mài, Phật Tiên cũng do
đó mà nâng bước. MỎI KHI CƠ THỬ THÁCH RA ĐỜI LÀ
LÚC TOÀN ĐẠO CÓ PHẦN
TIÊN BỘ. mở cuộc khảo
sát thí sinh
để coi lại bước
Đạo, đường tu, sức người chí
nguyện, rồi mới nhấc lên các bậc
phẩm
thừa, để rồi
Thiên Tôn ân ban quyền pháp. Nhưng sự
hiểu biết
có mấy người,
còn phần đông lại cho là chướng ngại
thì làm
sao mong đạt chứng công đức cao
dày.
Vậy chư
Thiên sắc được
lịnh khai cơ chuyển pháp để rồi có lịnh
Thiên Tôn phổ truyền
trong quần chúng rõ cơ Di
Lạc ra đời. Giờ đây chư
môn đồ khá trang nghiêm,
xông trầm hương,
tiếp giá ĐÚC NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ
duyệt
lại chương trình Long Hoa
Đại Hội. Thiên Tôn ban ân
lành? Thiên
Tôn
thợng ỷ
! .
THĂNG
-
TIẾP
ĐIỀN:
NGỌC ẩn kỳ
sơn
xuất tại
Nam,
HOÀNG gia
xuống
thế độ con phàm,
THƯỢNG khai
cơ Đạo
văn
thiên định,
ĐỀ xuất Nam
Bang
diệt phẩm
hàm;
GIÁO
hóa con
thơ
hành chánh pháp;
ĐẠO mầu huấn
luyện
sắc
Già Lam,
NAM kỳ đế
chúa còn
im ẩn,
PHUƠNG
hướng
định
rồi
dạ phải cam.
Các
con khá đại tịnh, nghe Thầy khải giáo
!
THI
Nơi nơi biến
ngặt
lộn quanh
rồi,
Thế sự chinh
nghiêng quá lắm thôi !
Màn cảnh đổi
thay
lòng ríu rít,
Chạnh
sầu
thơng
nhớ
bởi vì đời.
Kêu chung nam nữ mau lo
liệu,
Đàn nội
kêu
con
chớ rã rời,
Tỉnh thức mơ
hòe
trong mộng
ảo,
Đời tàn
muôn
dặm
dập dồn ôi!
THI BÀI :
Thầy,
Chúa Tể hoàn cầu vũ trụ,
Giáng thế trần dụng đủ huyền
linh.
Các con giữ dạ sắt
đinh,
Vâng lời Thầy
phán
tận tình chớ
lơi;
Đời
nghiêng ngửa chiều mơi xáo trộn;
Đời
đã tàn đau thốn ớ con !
Lời
Thầy dạy trẻ sắt son,
Đời còn chi nữa
mà
con nghi ngờ;
ĐỜI
càng ước càng mơ mộng khổ;
Đời càng đem lại chỗ hố sâu.
Đạo
nay nh nớc tịnh bầu.
Cứu nguy sanh
chúng con âu chí thành;
Nhớ
những thuở giày sành đạp sỏi;
Nhớ
những hồi khó nỗi đau thương,
Con
ôi, non nước đoạn trường,
Đạo mầu con giữ,
tạo đường
hiếu trung,
Xưa TỪ VÂN não nùng
biết mấy.
Lâm
nạn rồi chẳng thấy bầy trâu,
HUYỀN
TRANG tám mốt nạn sầu,
Mới
qua
Đông
ĐỘ
mà
hầu thỉnh kinh.
TIẾT
NHƠN QUÍ lâm hình gian nịnh;
TRƯƠNG
QUÍ PHI toan vịnh công lao;
Ngày
cùng mới rõ anh hào,
Lọc lừa sàng sảy
chì thau hãn tàng,
KHƯƠNG TỨ NHA dậm ngàn chúa
chí.
Phải
ngồi câu sông Vị đợi thời;
Ngày
nay mối đạo luân vơi ;
Thánh vương
bảy
vị chịu
đời lao lung;
Vậy
mới rằng anh hùng xử thế,
Vậy
mới rằng Minh đế Hoàng gia
Con
ôi, vững chí Đạo nhà,
VĂN VƯƠNG, DỦ Lý
mới ra Châu
trào,
KHUYÊN
CÁC CON HIỆP NHAU HÀNH CHÁNH,
RÁN ẤN
NƯƠNG, YẾU MẠNH CHẲNG MÀNG;
ĐỢI
CHỜ XUẤT CHÚA NAM BANG,
YẾU RỒI LẠI MẠNH, CON TOAN HIỂU LIỀN.
Thầy
ứa lụy, nhà thiền vắng vẻ, (Đức
Thượng
Đế
xưng là THẦY như cha Trời và là THẦY dạy Đạo)
Thấy
các con chia rẽ chẳng hòa.
THẦY
NHÌN LỤY NGỌC NHỎ SA,
BỞI CON CÒN MẮC
CON MA KIM TIỀN. (chức sắc ham tiền, làm chức
sắc
quốc doanh, theo Triệt giáo, không ăn năn kịp quay về
chánh Đạo thì sẽ
bị tiêu diệt chung với Triệt giáo)
Xúi
giục con đảo điên tấc dạ,
Làm cho con
mất cả tâm hồn,
Nay đây cận đến.hoàng hôn.
Không
lo
mền
chiếu
nhập
môn
trào
đình.
Ngọn
cờ phất, binh chinh xuất chúa;
Lưỡi
gươm linh tua tủa khắp trời,
Cái
ngày tận thế đến nơi;
Thây nằm chật
núi,
chuột dơi xé
rời,
Máu hòa sông, đỏ
tươi đồng
nội.
Sấm
thiên lôi nổ dội chỉnh ghê;
Còn chi non nước gia tề.
Còn chi xã
tắc,
phu thê ân tình !
Ớ CHƠN
LINH GIEO MÌNH THỀ SỰ !
Ớ
CON ĐỜI DANH DỰ CÔNG HẦU,
LƯỠI
GƯƠM NÓ ĐÃ KÊ ĐẦU,
ĐOẠN
DÂY
OAN
NGHIỆT,
DIỆT
CÂU MÊ ĐỜI.
Mà còn
dạ chiều mơi tật đố,
Mà
còn ham gây gổ tranh giành;
Biết
đâu định luật tử sanh, 1
Còn mong chi nữa,
tơ mành vấn vương,
KHUYÊN
CÁC CON MỘT ĐƯỜNG ĐI THĂNG,
ĐÙNG
SỜN LÒNG, CHỊU ĐẮNG NUỐT CAY;
HÀNH
XONG SẮC LỊNH CAO ĐÀI,
CHỈ RÀNH CHO
ĐÓ,
HẬU LAI CON TUỜNG.
Nhưng
bước đầu muôn đường khổ
cực,
Khi
vận thành thơm rực danh bia;
Đạo
mầu Thầy định xa kia.
Các con phận sự,
khóa chìa Thầy giao,
Thầy
thường dụng muôn màu giáo huấn;
Để
giúp con xây dựng nhiệm mầu,
Thầy
nào gạt trẻ khổ sầu,
Luyện
trau
tâm
pháp
cao
sâu
tỏ
tường.
Bước
đi lên tầm phương liệu trước;
Nền
tảng này vận nước ứng cơ;
Màu
vàng đất Việt dựng cờ,
Cứu
nguy
sanh
chúng
khỏi
bờ chiến tranh.
Các con
ơi, muốn thành chánh vị,
Đáng
mặt trang tài trí của đời;
Thì
con vưng thửa lịnh Trời;
Ẩn vào thiền tự,
chiều mơi
công trình,
Đặng
các con tập tành tấc dạ,
Chờ ngày sau giải họa thế trần.
Diệt
tiêu tà mị vô thần,
Thì con đắc
chí
cứu dân muôn ngàn,
Phò
Phật Vương, Minh Hoàng trừ nạn,
Đặng
lập đời xinh rạng thượng nguồn,
Kỳ
này trẻ gắng keo sơn,
Lối đường Thầy
định nhiều cơn khảo nhồi.
HỠI
CÁC CON LẠC LOÀI VỊ CŨ,
MẨY
NGÀN NĂM NGÔI CỰU BỎ LÌA;
NGÀY
NAY TRỚ BƯỚC QUAY VỀ,
Con ĐỪNG MƠ MỘNG
ĐẦM
ĐÌA TRÂM LUÂN!
Con hỡi
con, não nùng chi bấy?
Con
hỡi con xem thấy hãn tàng!
Bao
nhiêu việc cõi thế gian,
Thầy
đây
đã
thốt,
hai
hàng lệ rơi.
Từ
giã con cõi đời, Thầy trở,
Duyệt
chương trình, Thầy mở bạch thư;
Giao
cho DI LẠC chủ từ,
Thầy hồi Bạch
Ngọc, con chừ
hành y!
THĂNG-Thánh giáo do Đạo Tỉ Bạch Diệu Hoa Chưởng Quản Thiên Phong
của
Thiên Lý Bửu Tòa chấp bút nhận Thiên Điển từ Đức Giáo Tông Vô Vi Đại Đạo
THÁI BẠCH KIM TINH giải thích thêm về Chương Trình Long Hoa
phổ biến cho nhơn loại lo tu cho kịp Khoa Thi chót lúc Hạ Nguơn Mạt Kiếp
|
LONG HOA ÐẠI HỘI
Thiên-Lý
Bửu-Tòa,
Ðàn
chấp
bút
lúc 8g40 ngày 5-10-1979 (nhằm ngày Rằm
tháng 9 Kỷ Mùi).
THI
RẰNG:
THÁI huyền nương bút chấp đàn nay, BẠCH DIỆU thông cơ chiếu lịnh Thầy, KIM khuyết thượng tòa vâng Thánh Chỉ, TINH HOA xuất điểm cánh trời Tây. THI: Nhị tuần hoan hỷ chén huỳnh tương, Lạc hứng thiên bôi bửu thị đường, Xuất hiện văn đề thông thiên lý, Vạn tường niệm chúc bỉnh an khương. Tản văn: Lão: THÁI-BẠCH KIM-TINH kiêm GIÁO-TÔNG ÐẠI-ÐẠO. Nay Lão phụng lịnh Ðức Chí-Tôn lai đàn đại diện Tòa Tam Giáo giáng để đôi lời cần thiết vì cơ Ðạo giữa nhiệm thời khai đường phổ độ để ứng dụng truyền thông vì nay đã cận kề nhiệm thời quá khích lệ.
Ðại-Hội
Long-Hoa
đã
khai
diễn
từ lâu,
thế nên nơi khắp cõi dương trần này mối
Ðại-Ðạo phải khẩn thiết lưu
thông để cho toàn cõi nhân sinh hầu lo tu bổ,
khẩn cầu thì mới tiến kịp
thời kỳ. Nếu còn chểnh mảng, lôi thôi e trễ nải. Nay
Lão xin sơ lược
mấy lời diễn tả qua các nội dung của công cuộc Long-Hoa
Ðại-Hội: Thời
nhiệm ấy khởi đầu khai mạc từ Nhứt ngoạt, Thập-Ngũ nhựt, Kỷ Mùi
niên (15
tháng 1, 1980). Cuộc
Ðại Hội sẽ còn tiếp diễn đến Thập ngoạt, Thập-Ngũ nhựt,
Giáp Tý niên (15
tháng 10, 1985), tức
là lục niên thời nhiệm hội.
Kể
từ
khi
Ðại-Ðạo
Tam-Kỳ
Phổ-Ðộ Thiên-Khai tức là
Cao-Ðài Ðại-Ðạo Nam
Phương Việt-Nam sơ khai đúng vào Giáp Tý
hiệu niên, tây lịch nhằm 1924,
đến bây giờ đã ngũ thập lục (56) niên. Ðức
Chí-Tôn có dạy rằng: Mối
Cao-Ðài Ðại-Ðạo Tam-Kỳ khai môn độ thế,
vì đến cận thời kỳ tam ngươn
mạt hậu. Ðại
Hội Long-Hoa sẽ diễn hành nhằm vào cuối thế kỷ 20 tức
là chu kỳ của mười ngàn (10000) năm thế hệ. Mục
đích cuộc
Ðại-Hội Long-Hoa tức là một cuộc phán đoán đại
đồng của Ðức Chúa Trời
trong tất cả toàn cõi từ vô vi lẫn hữu hình
không riêng biệt. Chung qui
từ ba ngàn thế giái, thất thập nhị địa tức là 72
cõi hành tinh và 36
cõi trời gọi chung là Bộ Châu Tứ Ðại, đặc quyền
ngự trị tối đại một
Ðấng Tối Cao quản cai toàn thể tức là một Ðấng
Chí-Tôn Ngọc-Hoàng
Thượng-Ðế.
Từ khắp các cõi thế giới ấy đều có các chư Phật, Thánh, Tiên, Thần có đặc trách giữa cuộc khoáng đại để kiểm thảo cung trình tất cả các bộ sổ vô vi từ mười ngàn (10000) năm qua của chu kỳ thế hệ. Vì thế, mà từ thượng, trung, hạ cấp đều phải có trách nhiệm toàn thể để phục vụ các cuộc điều hành cho đến khi Ðại Hội bế mạc. Các sự thường xuyên tuần du, tế soát của các luật vô vi, các chư Thánh, Thần bình nhựt nay đã hoàn toàn bế tắc, mười cửa ngục Diêm-vương cũng tuần tự bế tắc. Tại sao 12 cõi Hạ Thiên Vương không gọi bằng 12 ngục mà là chỉ có 10? Tức là phải hiểu thông rằng phải khấu trừ hai cõi không có hỏa ngục: tức là cửa thứ nhứt gọi là Hạ Thiên cõi phán xét các tội ở cõi dương chỉ đặc trách các thành phần linh hồn mới nhập cảnh, còn cửa thứ 12 tức là cửa để hồi dương. Hai cửa này không có hành phạt.
Nhiệm
kỳ
khai diễn
Ðại Hội Long-Hoa trong vòng lục niên. Thời gian
ấy chia thành 3 giai đoạn:
1) Giai đoạn thứ nhứt: Gồm có nhị niên. Thời gian ấy dành cho Tam Giáo Thượng Tòa sắp xếp các công cuộc đặc trách về qui nguyên, khai đường phổ độ truyền Ðạo khẩn thiết để vớt cứu sanh linh cho kịp kỳ thế diệt. Dụng máy huyền vi hạ điển Tiên Thiên mầu nhiệm tận cõi giái trung mà sáng soi mọi đường chơn lý. Một luồng điển quang vô hình rất mãnh liệt soi sáng cả mọi bí quyết từ hữu hình lẫn đến vô vi, tất cả sự mầu nhiệm bất di bất dịch. Huyền năng của Thượng-Ðế đã ban hành cho toàn thể trong thế giới đại đồng nầy để cho nhân loại sớm biết hồi tâm mà gội nhuần ân phúc ấy. Và dành cho tất cả Tam Giáo cộng đồng, các chư Phật, Thánh, Tiên, Thần trình tấu các trạng công đức để được lịnh gia ơn, thăng qườn tấn vị trong thời nhiệm của chu kỳ mười ngàn (10000) năm thế hệ công đức. Và thành lập bảng Phong Thần cho các sĩ quan binh sĩ tử nạn vì chiến tranh trong thời gian thế diệt hạ ngươn. Cuộc phán xét chung cho các tử hồn toàn cõi đại đồng thế giới.
Thế
nên
những
thực
tại
ngày nay, tất cả Tam Giáo cộng
đồng cũng đều
phải họp hội để chia phân các đặc trách và
các nhiệm vụ riêng biệt. Thế
nên, không có được các việc tuần du, tế
soát như thời gian bình nhựt.
Vì vậy mà ngoại càn vương quỉ, ác đạo, hung
thần thừa cơ hội xâm nhập
vào nội địa quấy nhiễu nhân sinh. Thế nên, Ðức
Chí-Tôn mới dụng pháp
mầu mà hạ bút soi sáng mọi điều để kẻ thế
nhân trên toàn cõi đại đồng
cần biết để mà lo tu cầu cho đặng tích cực, tạo đặng một
nguồn chơn-đức
thì mỗi cá nhân có thể bảo trọng tự
thân. Bởi vì chỉ có phúc đức của ta
mới có sự cứu vãn cho chính mình ta. Nhờ
nơi luồng quang điển phúc đức của ta mà các hung
tinh mới xa lánh thì
ta mới mong vượt khỏi các tai họa mà an ninh đặng để chờ
ngày thái
bình.
Cũng có rất nhiều quan niệm sai lầm rằng: nếu ta đây là người đã có Ðạo thì tất cả mọi điều ta sẽ có Trời hoặc Phật bảo hộ ta. Xin quí vị hãy phân tích cho rõ rệt nhiều hơn thì sẽ khỏi mang sự hiểu lầm để rồi xảy ra các điều trách cứ đối với Ơn-Trên, bởi vì các phần vô vi đối với hữu hình là một việc quá thiêng liêng vô bờ bến. Nếu như tâm tánh người kia quả thật chơn tu, hằng làm các điều lành, việc tốt, hằng tư tưởng lành, hành động đều thanh liêm, chánh trực, thì do đó mà sẽ có thiếu chi là các vị Lương Thần dựa vào luồng điển thanh, từ ấy mà hộ phò ngày đêm không ngớt. Nhờ vậy mà các họa dữ đều phải lánh xa, hung tinh, ác quỉ khó bề xâm phạm. Bằng như dựa vào cửa Ðạo mà tâm tánh chẳng lương thiện, bất minh, bất chánh, hành động xấu, tư tưởng xấu, nói năng không độ lượng, hung hăng, tục tĩu, 10 điều cấm không chừa thì Thánh, Thần không che chở, mà quỉ càng xúi giục từng phút từng giây, thì các tai họa hiểm nguy sẽ chập chờn trước mắt. Vì thế nên Ðức Chí-Tôn có phán rằng: Trong thời nhiệm Ðạo khai cứu thế nầy, nếu ai có được thiện tâm, thiện chí, góp tay vào công cuộc độ thế ngày nay thì công đức chẳng nhỏ, sẽ nhận sự ban thưởng đầu công, đặc ân ấy từ vô vi lẫn đến hữu hình mới rõ biết được huyền năng của Thượng-Ðế. Nếu rõ biết được các huyền năng ấy thì tất cả nhân sinh mới có được sự cứu vớt giữa ngày giờ đại họa mạt hậu tam ngươn. Lời Ðức Chí-Tôn phán rằng: Kể từ khi có Thiên-lịnh truyền ấn tống Kinh, nếu ai có được tấm lòng hy sinh món tiền ấy, ấn tống được Kinh thì công đức ấy rất quí. Nếu được 10 quyển Kinh thì chủ được ơn ban mọi sự may mắn hiện tại cũng như tương lai. Ðược 20 quyển Kinh thì sẽ được ân xá các tội nhẹ của người trong thời gian bị sai lầm quá khứ. Ðược 100 quyển Kinh thì các vong linh Phụ Mẫu hoặc Thất Tổ quá khứ được siêu tội tiền khiên. Nếu được tới 1000 quyển Kinh thì Phụ Mẫu hoặc Thất Tổ quá khứ được siêu thoát khỏi kiếp họa luân hồi mà được đưa về một cõi thanh nhàn để tu luyện chờ ngày hưởng vị ngôi, và đương sự cũng được các đặc ân ban thưởng cho người đặng thành tựu những gì trong ước muốn, nếu việc ấy không liên quan đến tội lỗi. Vì nay là thời kỳ Ðại Ân Xá, nếu người thế tục đã hiểu rành mà bồi công lập đức thì chẳng có gì hơn. Long Hoa Ðại-Hội vốn là một cơ hội thi đức, thi công, một thời kỳ phán xét chung mảy lông không hề lọt. Sau khi phán xét xong có thưởng phạt rồi thì các bộ sổ đều xóa bỏ để lập lại cái mới. 2) Thời nhiệm thứ hai: Là thời nhiệm phán xét đến toàn cõi giái trung, các bộ sổ vô vi khắp 12 cõi trung thiên và thưởng phạt đến cõi thế giới hữu hình địa cầu thứ 67 nầy, tức là cõi thế giới hiện tại giữa nhân vật cõi trần xã-hội của nhân loại ngày nay. 3) Thời nhiệm thứ ba: Sẽ phán đoán đến 12 cõi Hạ Thiên Vương, Thập Ðiện Minh Vương khâm trình bộ sổ tại cõi địa ngục từ nhiệm thời mười ngàn (10000) năm đến nay. Sau khi cuộc phán đoán đã hoàn tất thì 10 cửa ngục môn sẽ bắt đầu bế tắc. Các linh hồn phạm tội sẽ bị đời đời khó mong giải thoát! Thượng-Cổ lập đời mười ngàn (10000) năm tương lai sẽ có định kỳ cho thế hệ khác. Lão nay tá bút giải tận mấy lời. Vậy Lão xin khuyên tất cả nhân sinh hãy cần lo tu sửa, tự hối cải lòng mình, góp công cầu đảo, chung tay gồng gánh cho công đồ mối Ðạo, hiệp tác đặng tròn mà thi thố quả công. Chớ nên quá nặng lòng vì đỉnh chung vật-chất rồi ngày qua sẽ hóa thành muộn màng mà hối tiếc chẳng ích chi! Thiên-điển mãn giờ. Thập Lục tái cầu sẽ có THIÊN-HUYỀN-TÂM nương bút. NGÂM: Tiêu diêu thắng cảnh phi hồi, Cung mây nhẹ tách cõi trời tiêu diêu. |
Thánh giáo (Tý thời, 18-8 Canh tý/8-/10-/1960)